Ðiều thông thường đối với những người bán nhà là họ cần thuê mướn người để thực hiện việc bảo trì hoặc sửa chữa nhà để việc bán nhà dễ dàng hơn. Ðôi khi những công việc như vậy sẽ được thực hiện để chuẩn bị căn nhà trước khi đưa lên thị trường.
Khi sửa nhà, bắt buộc nhà thầu phải có giấy phép hành nghề. (Hình: Getty Images)
Ðôi khi việc sửa chữa nhà nhằm đáp ứng danh sách những thứ người mua yêu cầu sửa chữa nhà, và đôi khi công việc được thực hiện để đáp ứng những đòi hỏi theo hợp đồng, chẳng hạn thực hiện những điều cần thiết để được chứng nhận căn nhà đã được kiểm soát sâu bọ.
Khi công việc được chủ nhà thuê mướn người khác làm, thay vì tự làm lấy, nên lưu ý để xác định người thực hiện công việc đó có cần giấy phép hành nghề của một nhà thầu hay không.
Theo luật lệ của tiểu bang California, “Phạm một khinh tội nếu bất cứ người nào tham gia một ngành kinh doanh hoặc hành xử với tư cách một nhà thầu trong tiểu bang mà không có một giấy phép hành nghề.” Tuy nhiên, điều luật này không áp dụng nếu trị giá của hợp đồng, bao gồm tiền công và phí tổn vật liệu, và mọi khoản khác, ít hơn $500.
Một dự án với phí tổn tổng cộng dưới $500 được coi như không đáng kể, hoặc không gây hậu quả lớn lao nào, và có thể được thực hiện bởi một người không có giấy phép hành nghề, thường nhận thực hiện những công việc nhỏ (handyman).
Một số người có thể tránh né đòi hỏi phép hành nghề bằng cách chia nhỏ các hóa đơn tính tiền, chẳng hạn tiền công $300 và tiền vật liệu $300. Nhưng phân chia như vậy không có hiệu quả bởi vì luật lệ quy định rõ ràng là số tiền liên hệ gồm toàn thể các chi phí.
Một mánh khóe khác là phân chia công việc thành những công việc nhỏ hơn. Chẳng hạn, sửa một nửa mái nhà với giá $450, nửa mái kia với giá $450. Mánh khóe này cũng không hiệu quả bởi vì luật lệ tiểu bang nói thêm rằng sự miễn trừ không được áp dụng cho một công việc nếu sự phân chia trong các hợp đồng với những số tiền dưới $500 nhằm tránh né luật lệ.
Dù một công việc đặc biệt nào đó (thí dụ phá một vách tường) chưa tới $500, nhưng nó không được miễn trừ nếu đó là một phần của một công việc chính hoặc lớn hơn (như tân trang căn nhà), dù công việc đó được thực hiện bởi cùng một nhà thầu hay một nhà thầu khác. Như vậy, dù công việc tốn kém dưới $500, sự miễn trừ phép hành nghề không được áp dụng nếu người thợ làm công việc vặt đã quảng cáo và tự nhận là một nhà thầu.
Cuối cùng, cũng cần nhấn mạnh rằng luật đòi hỏi một người không có phép hành nghề phải tiết lộ điều này với khách hàng. Sự tiết lộ cũng khiến chủ nhà phải lưu ý rằng nếu họ ký hợp đồng với một người không có phép hành nghề, hội đồng cấp phép hành nghề của tiểu bang có thể không trợ giúp được gì nếu chủ nhà khiếu nại.
Có những đau đầu khác mà một chủ nhà có thể phải đối phó. Nếu người thợ đã thuê mướn người khác để làm việc cho dự án sửa chữa, họ có thể được coi như công nhân của chủ nhà. Nếu một người thợ được thuê mướn bởi nhà thầu không có phép hành nghề và bị thương tích, chủ nhà có thể chịu trách nhiệm về tài chánh.
Trong những trường hợp này, chủ nhà không phải là người duy nhất chịu trách nhiệm. Các nhà thầu không có phép hành nghề cần biết rằng chủ nhà không thể bị buộc phải trả tiền công cho họ.
Dù việc làm của nhà thầu không có giấy phép được coi như hoàn hảo, và chủ nhà hoàn toàn hài lòng với công việc đã hoàn tất, và dù người chủ bất động sản đã biết rằng người mà họ thuê mướn không có phép hành nghề trước khi công việc khởi sự, nhà thầu không có phép hành nghề không thể kiện để đòi số tiền mà chủ nhà mắc nợ theo hợp đồng, và còn có thể bị buộc phải trả cho chủ nhà bất cứ số tiền nào đã được trả cho công việc. (n.n.)